Review Sách Thép Đã Tôi Thế Đấy – Nikolai A. Ostrovsky (2022)

0 3

Review Sách Thép Đã Tôi Thế Đấy – Nikolai A. Ostrovsky (2022)

Thép Đã Tôi Thế Đấy đã một thời được coi là cuốn sách gối đầu giường của bao thế hệ thanh niên Việt Nam. Nhân vật Paven là một hình ảnh điển hình sâu sắc và là sự thể hiện trong sáng bằng nghệ thuật lịch sử của người thanh niên Xô Viết, sự thể hiện những phẩm chất chính trị, tinh thần cao quý, lòng trung thành sâu sắc của người thanh niên Xô Viết đối với Đảng, Tổ quốc, nhân dân.

Hãy cùng kéo xuống để tiếp tục nhé!

Giới Thiệu Tác Giả Sách Thép Đã Tôi Thế Đấy

Nikolai Alekseyevich Ostrovsky (29/09/1904 – 22/12/1936) sinh ra tại làng Vilia gần Ostrokh thuộc Governorat, tỉnh Volhynia – Ukraina, trong một gia đình công nhân. Ông học tại một trường ở thành phố cho đến năm lên 9 và là một học sinh ưu tú. 

Năm 1914, gia đình ông chuyển đến thị trấn đường sắt của Shepetivka nơi Ostrovsky bắt đầu làm việc trong các bếp ăn tại các nhà ga đường sắt, ông đã từng làm thợ mộc trước khi trở thành người chụm lò và sau đó là thợ điện ở nhà máy điện địa phương.

Tác giả Thép Đã Tôi Thế Đấy
Tác giả sách Thép Đã Tôi Thế Đấy

Năm 1917, ở tuổi mười ba, ông trở thành một thành viên đảng Bolshevik năng nổ. Cùng thời gian đó, ông đã xuất hiện những triệu chứng bệnh tật mà sau này là bại liệt và mù.

Không nản lòng trước chứng bại liệt và mù của mình, năm 1930, ông bắt đầu viết cuốn tiểu thuyết đầu tiên, Thép đã tôi thế đấy, cuốn sách sau này trở nên nổi tiếng và có ảnh hưởng to lớn đến lý tưởng của các thanh niên thời bấy giờ. Ông cũng viết bài cho các tờ báo, tạp chí cộng sản; và nói thường xuyên trên đài phát thanh. 

Vào tháng 4 năm 1932 ông trở thành thành viên của chi nhánh Moscow của Hiệp hội các nhà văn vô sản và vào tháng 6 năm 1934, ông gia nhập Hội nhà văn Liên bang Xô viết. Vào ngày 01 tháng 10 năm 1935, ông được trao Huân chương Lenin.

Thông Tin Cơ Bản Về Cuốn Sách

Công ty phát hành Trí Việt
Ngày xuất bản 2019-01-01 00:00:00
Kích thước 13,5 x 20,6 cm
Loại bìa Bìa cứng
Số trang 580

Nội Dung Cuốn Sách Thép Đã Tôi Thế Đấy

Thép Đã Tôi Thế Đấy không phải là một tác phẩm văn học chỉ nhìn đời mà viết. Tác giả sống nó rồi mới viết nó. Nhân vật trung tâm Paven chính là tác giả: Nikolai A. Ostrovsky. Là một chiến sĩ cách mạng tháng Mười, ông đã sống một cách nồng cháy nhất, như nhân vật Paven của ông. 

Cũng không phải một cuốn tiểu thuyết tự thuật thường vì hứng thú hay lợi ích cá nhân mà viết. Nikolai A. Ostrovsky viết cuốn sách Thép Đã Tôi Thế Đấy trên giường bệnh, trong khi bại liệt và mù, bệnh tật tàn phá chín phần mười cơ thể. Chưa bao giờ có một nhà văn sáng tác trong những điều kiện gian khổ như vậy. Trong lòng người viết phải có một nhiệt độ cảm hứng nồng nàn không biết bao nhiêu mà kể. 

sách Thép Đã Tôi Thế Đấy

Nguồn cảm hứng ấy là sức mạnh tinh thần của người chiến sĩ cách mạng bị tàn phế, đau đớn đến cùng cực, không chịu nằm đợi chết, không thể chịu được xa rời chiến đấu, do đó phấn đấu trở thành một nhà văn và viết nên cuốn sách này. Càng yêu cuốn sách, càng kính trọng nhà văn, càng tôn quí phẩm chất của con người cách mạng.

Thép Đã Tôi Thế Đấy có một địa vị đặc biệt trong lịch sử văn học Liên Xô và nền văn học tiên tiến thế giới. Cách mạng tháng Mười thắng lợi, cuộc chiến đấu vĩ đại chưa từng có bao giờ của nhân dân lao động trên một dải đất Liên bang Xô Viết rộng lớn hàng ngày đề ra và đòi hỏi không biết bao nhiêu là anh hùng. 

Nhân dân Liên Xô, nhân loại tiến bộ chờ đợi văn học phản ánh và đào sâu cho mình hình ảnh con người anh hùng mới ấy. Lần đầu tiên trong văn học, Nikolai A. Ostrovsky thu gọn được hình ảnh con người mới trong nhân vật Paven Coocsaghin. 

Paven không những khác hẳn với những anh hùng của các thời đại trước. Khác hẳn với những tác phẩm văn nghệ của những năm đầu cách mạng, thường ca ngợi lòng dũng cảm vô tổ chức, tả sức mạnh tràn trề, lớn khỏe của quần chúng như một sức mạnh bột phát, tự nhiên. 

sách Thép Đã Tôi Thế Đấy review

Thép Đã Tôi Thế Đấy cho ta thấy từng con người trong một quần chúng rộng lớn nẩy nở như thế nào, dưới sự lãnh đạo của Đảng cộng sản. Thép Đã Tôi Thế Đấy ghi lại cả một quá trình tôi thép, bước đường gian khổ trưởng thành của thế hệ thanh niên Xô Viết đầu tiên.

Thép ở đây là Paven, là Valya, là Zharky, cả một lớp thanh niên lao động, vừa lớn lên thì gặp ngay cách mạng, ý thức giai cấp và tuổi trẻ bừng lên trong bão táp của phong trào. Lò ngàn độ nóng tôi rèn họ là cuộc đấu tranh thật trường kỳ gian khổ, thật là tự lực cánh sinh của cách mạng tháng Mười. 

Người thợ vĩ đại tôi rèn thép ấy là Đảng cộng sản, ngọn cờ và bộ tham mưu của cách mạng. Đảng lần lượt lãnh đạo chiến tranh, đảm bảo cung cấp, tổ chức vận tải, xây dựng đường sắt, trấn áp tàn dư phản cách mạng, tổ chức lực lượng nhân dân rộng lớn và thiết lập chính quyền cách mạng vững mạnh, lãnh đạo phục hồi sản xuất và kiến thiết, dắt dẫn nhân dân đi vào một xã hội mới – xã hội chủ nghĩa – chưa từng có bao giờ. 

Trong đấu tranh vũ trang cũng như công tác xây dựng, Đảng tập dần thói quen cho Paven chiến thắng. Paven từng bước một trưởng thành, trở nên một chiến sĩ cách mạng già dặn. Bệnh tật mười chết một sống là trận thử thách cuối cùng. Paven là thép đã tôi rồi nên đã thắng, toàn thắng.

Thép Đã Tôi Thế Đấy

Đọc sách Thép Đã Tôi Thế Đấy trước hết truyền cho chúng ta lỏng ham sống và ham chiến đấu. Đấy là bản chất giai cấp của Paven. Đấy là bản chất thanh niên của Paven. Đấy là phẩm chất cách mạng mà Đảng và đấu tranh thực tế đã xây dựng cho anh. 

Không phải ngọn lửa rơm sốc nổi hay cái ngang tàng rởm của chủ nghĩa anh hùng cá nhân. Một tinh thần ham sống và ham chiến đấu có nghĩa lý nhất, có cơ sở nhất. Không gì mạnh bằng lòng tin tưởng của Paven ở những mục đích chiến đấu của mình. 

Paven say mê đem toàn tâm, toàn ý phục vụ nhân dân, hy sinh cá nhân của mình một cách nồng nhiệt lãng mạn, không bao giờ do dự, không hề tính toán, tất cả vì sự nghiệp giai cấp, vì hạnh phúc nhân loại. 

Không hiểu mục đích đấu tranh của Paven, đảng tính đấu tranh của Paven thì chỉ cảm thấy đời Paven đau khổ. Không, Paven không cảm thấy đau khổ, Paven chỉ nghĩ đến khắc phục thống khổ. Paven luôn luôn vui sướng vì anh luôn luôn đấu tranh và luôn luôn thắng lợi. Đó là chủ nghĩa lạc quan của Paven. Đó là sức mạnh, đó là hạnh phúc của Paven.

Thép Đã Tôi Thế Đấy review

Thép Đã Tôi Thế Đấy là một khúc ca tươi đẹp của đời sống. Mỗi trang sách như cuốn thêm máu chảy trong người đọc, nâng cao thêm nhiệt tình cách mạng, thúc giục chiến đấu, thúc giục công tác.

Thép Đã Tôi Thế Đấy giải quyết cho chúng ta nhiều vấn đề nhân sinh quan mới, dạy chúng ta biết yêu biết ghét một cách chính xác và sâu mạnh, khơi lên ở chúng ta những tình cảm lớn, xây dựng cho chúng ta một quan niệm về tình yêu trong sáng. 

Thép Đã Tôi Thế Đấy còn là một kho báu kinh nghiệm công tác cách mạng rất thực tế để nhìn cho sáng hơn nhiều vấn đề mới mà cuộc sống đề ra cho mỗi tập thể và mỗi con người, để thực hiện “nhiệm vụ nào cũng hoàn thành, khó khăn nào cũng vượt qua, kẻ thù nào cũng đánh thắng”.

Cảm Nhận Của Độc Giả Về Cuốn Sách

cảm nhận về cuốn sách Thép Đã Tôi Thế Đấy
Nhận xét về cuốn sách Thép Đã Tôi Thế Đấy

Với số điểm trung bình đạt 4.7/5 cho sách Thép Đã Tôi Thế Đấy. Chứng tỏ đây là một tác phẩm cực kỳ giá trị mà bạn nên đọc qua một lần trong đời!

Trích Dẫn Nổi Bật Từ Cuốn Sách

  1. “Cái quý nhất của con người ta là sự sống. Đời người chỉ sống có một lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa, ân hận vì những năm tháng đã sống hoài, sống phí, cho khỏi hổ thẹn vì dĩ vãng ti tiện và hèn đớn của mình, để khi nhắm mắt xuôi tay có thể nói rằng: tất cả đời ta, tất cả sức ta, ta đã hiến dâng cho sự nghiệp cao đẹp nhất trên đời, sự nghiệp đấu tranh giải phóng loài người…”
  2. “Em đừng lo, em ạ, làm anh ngoẻo được không phải là dễ đâu. Anh còn sống hằng năm và anh sẽ nhảy múa nữa cho mà xem, dù chỉ để cải chính những tính toán máy móc của các thầy lang thông thái ấy chơi. Bảo cơ thể anh suy kiệt thì các thầy đều có lý cả, nhưng bảo anh trăm phần trăm là một người tàn phế thì nhầm quá lắm. Rồi mà xem.”
  3. “Anh mù không đọc được sách thì nay ra-đi-ô lại giúp anh học tập. Lòng ham học không gì thắng nổi làm anh quên hết đau đớn quằn quại của cơ thể tàn tạ quên đôi mắt nhức hỏng và quên tất cả cuộc đời anh thật lắm gian truân mà ít được trìu mến.”

Lời Kết

Hy vọng những chia sẻ của chúng mình trong bài review sách Thép Đã Tôi Thế Đấy này sẽ giúp bạn đọc hiểu được các giá trị của tác phẩm và nắm được nội dung cốt lõi của nó.

Chúc bạn có thật nhiều sức khỏe và thành công.

Hẹn gặp lại!

Leave A Reply

Your email address will not be published.